Gửi nữ đan sĩ Cát Minh nhân ngày lễ Đức Trinh Nữ Maria Núi Cát Minh (16.7) – Lm Đaminh Vũ Đình Thái

Không biết các Dòng khác mừng lễ bổn mạng ở đâu: ở đồng bằng? Hay như các Dòng truyền giáo, mừng ngoài đướng sá chăng? Nhưng chắc chắn, để mừng lễ bổn mạng Dòng Cát Minh, phải leo núi. Leo lên đỉnh Núi Cát Minh. Và hôm nay, tôi tình nguyện làm vận động viên leo núi.

I. Núi Cát Minh: bãi chiến trường sôi sục vì đức tin (1V. 18, 20-40)

Tôi leo núi Cát Minh lần thứ I, bắt gặp Êlia, vị ngôn sứ duy nhất của Thiên Chúa đang thách đấu ngoan cường với 450 tiên tri của thần Baal. Núi Cát Minh là nơi Thánh Kinh cho thấy vẻ đẹp của một cuộc chiến đấu thực sự sối sục của Êlia, để bảo vệ đức tin tinh ròng vào Thiên Chúa của Israel. Lửa trời đã xuống thiêu rụi của lễ trên bàn thờ mà Êlia dâng kính và cầu khẩn danh Giavê. Chiến thắng rạng ngời: “Giavê chính là Thiên Chúa thật”. Phía bại trận: các tiên tri của thần Baal bị tiêu diệt cùng với thần minh họ.

Các Soeurs Dòng Cát Minh thân mến!

Các Soeurs không ở trong Dòng, mà đang ở trên đỉnh cao của ngọn núi Cát Minh đức tin: đức tin tông truyền và vẹn tuyền của Giáo Hội. Nếu ở ngoài trần gian, đức tin Ki-tô hữu có thể bị chao đảo bởi bao lạc thuyết bè phái chống lại Giáo Hội, thì chính trên núi Cát Minh này, các Soeurs hãy lãnh sứ mạng ôm ấp, giữ gìn, phát huy đức tin tinh ròng sáng chói của Giáo Hội. Êlia tổ phụ – và cả Giáo Hội – muốn ủy thác điều đó cho các Soeurs, hậu duệ của Ngài. Đức tin ngày đêm phải được nung nấu ở đây, nơi Dòng Cát Minh này, dẫu bao thăng trầm của thế sự.
Ca nhập lễ hôm nay ca tụng vẻ đẹp rực rỡ của núi Cát Minh và thiên hạ nhìn thấy ánh huy hoàng, rực rỡ của Đức Chúa. Phải chăng đó còn là ánh sáng rực rỡ của đức tin và Chúa là Thiên Chúa thật, duy nhất và toàn năng. Thiên Chúa rạng ngời trên các thần minh.

II. Núi Cát Minh: lò luyện của đời sống cầu nguyện (1V, 18, 42b-45b)

Tôi lên núi Cát Minh lần thứ 2: lại bắt gặp Êlia đang cầu nguyện. Ông cầu nguyện tha thiết, kiên trì và vững tin. Kết quả: mưa hồng ân ào ào đổ xuống như trút. Mưa ân huệ của Thiên Chúa chảy ra dạt dào từ đời sống cầu nguyện liên lỉ, chân thành làm no mặt đất, làm thỏa thuê các tâm hồn đang “bị hạn hán” từ lâu.
Dường như thời khắc ở đây, trong Dòng Cát Minh này, của các Soeurs chỉ là để cầu nguyện, như cung cách của Êlia. Sứ mạng của các Soeurs quan trọng lắm, cũng hãnh diện lắm, là khơi tìm nguồn sống cho Giáo Hội. Là bảo đảm cho Giáo Hội được hưởng no nê ân huệ Thiên Chúa, là tránh những cơn hạn hán cho loài người bằng và qua đời sống cầu nguyện. Các Soeurs cầu nguyện thay cho những kẻ nguội lạnh, khô khan, vô đạo bất tín như chúng tôi đây. Không phải một lần cầu, mà bảy lần cầu. Bảy lần leo núi và nhìn về phía biển lòng lân tuất của Thiên Chúa. Bảy ân huệ Thánh Thần, bảy bí tích, bảy ngày trọn vẹn cả tuần để cầu nguyện: con số 7 đẹp và hoàn hảo!
Thế nhưng tôi có cảm giác rõ rệt rằng: Phụng Vụ hôm nay không phải dành cho Êlia và để ca ngợi Êlia. Êlia vẫn là con người của quá khứ, của một Israel đã ra hư đốn, Phản Giavê, bội Đạo. Êlia được Thiên Chúa dùng như kiểu mẫu, để cảnh báo Israel và cả chúng ta, biết quay về với Thiên Chúa, về với niềm tin tinh ròng và gắn bó với Thiên Chúa bằng quan hệ bền chặt: cầu nguyện. Ông biểu trưng cho số ít còn lại, số sót của Israel tiếp tục trung thành với Giavê, cũng như cụ Simêon, như bà Anna, như Gioan Tẩy Giả. Đặc biệt nổi lên trong số họ là Đức Maria: con người ấp ủ gẫm suy Lời CHúa ngày đêm trong lòng; con người của niềm tin “xin vâng” tuyệt đối nơi Thiên Chúa và con người của “motif”(hình mẫu) cầu nguyện giữa các tông đồ, giữa Hội Thánh trong ngày Hiện Xuống. Con người dẫn đưa chúng ta đến đỉnh Calvariô: núi Thánh là Đức Ki-tô, để tin vào Người, chúng ta được cứu độ.

III. Núi Calvariô: đỉnh Thập Giá, gặp Đức Giê-su Đấng Cứu Độ

Dầu sao, núi Cát Minh, ngọn núi của đức tin, của cầu nguyện, của Êlia vẫn là ngọn núi của thời Cựu Ước. Núi ấy tiên báo những ngọn núi của Tân Ước, núi Tabor nơi các tông đồ nếm trước cảnh Phục Sinh thiên đàng, nhất là núi Calvariô, nơi chúng ta gặp Đức Giê-su Đấng thực sự cứu độ.

Phải nhờ Đức Maria, chúng ta mới có thể leo tới núi này.

Ngay từ thế kỷ 12, bên dòng suối Êlia trên núi Cát Minh, các đan sĩ đầu tiên lập Dòng đã chọn Đức Trinh Nữ Maria làm bổn mạng. Ngài là Mẹ của các đan sĩ, người Mẹ gương mẫu hướng dẫn đời sống đức tin và cầu nguyện. Êlia được coi là bậc tổ phụ thôi.
Sự cậy nhờ Đức Maria để đến chân thập giá gặp Đấng Cứu Độ không chỉ phổ biến từ thế kỷ 14, trong Dòng Cát Minh với các con cái trong Dòng, mà ngay trong cả Giáo Hội: chúng ta mới đọc trọng lời nguyện nhập lễ: “Vì lời Đức Trinh Nữ Maria cầu thay nguyện giúp, xin Chúa luôn bảo vệ và hướng dẫn chúng con trên đường đời, để chúng con tiên thẳng về núi thánh là Đức Ki-tô”.
Tiến tới đấy để hưởng muôn ân huệ từ cuộc bàn giao lịch sử. Đức Giêsu gởi gắm Gioan, tức cả nhân loại này, cho Đức Maria Thân Mẫu Người chăm sóc: “Thưa Mẹ, đây là con Mẹ” và đối với Gioan “Đây là Mẹ của anh”.

Người con ấy rước Mẹ về nhà mình, Giáo Hội từ đó tin nhận Đức Giê-su là người Anh Cả và Đức Maria, Mẹ Đức Giê-su, là Mẹ thiêng liêng của mình. Thánh Phaolô giải thích rõ ràng trong thư Galata hôm nay(4,47): nhờ cuộc bàn giao ấy, cuộc bàn giao từ người con của một người đàn bà, chúng ta được ơn làm nghĩa tử, trở thành con cái Thiên Chúa, có thể thưa với Ngài là “Abba, Cha ơi!”. Từ đây, chúng ta được thừa kế mọi Ân Huệ cứu độ trong Nước Trời. Phải chăng đây cũng là ý tưởng chủ yếu triển khai trong Kinh Tiền Tụng ngày lễ hôm nay?

IV. Tiến tới núi Thiên Quốc: nơi vinh quang Cha tỏ hiện

Đức Maria không chỉ đưa chúng ta tới đỉnh Calvariô, đỉnh núi thập giá để gặp Đấng Cứu Độ, mà Mẹ còn giúp chúng ta đón nhận Ơn Cứu Độ từ con Mẹ như là “năng lực” để chúng ta – những người lữ hành – có thể tiến thẳng về núi vinh quang của Cha trên trời.

Trên hành trình leo cao và tiến xa về núi Thiên Quốc này, Đức Maria vẫn nỏi bật lên như “dấu chỉ của niềm cây trông và an ủi, đã chiếu rọi bước đường chúng ta đi” (Kinh Tiền Tụng). Chúng ta vui, nhìn ngắm Mẹ như một hình ảnh hoàn hảo để tiến bước, nhưng chúng ta còn hân hoàn vì có Mẹ là Đấng phù trợ chúng ta, Đấng mà ta “có thể hợp tác tích cực hơn vào công trình cứu độ của Cha” (Kinh Dâng Lễ).

Chính vì thế, Giáo Hội dạy ta “trong ngày lễ hôm nay, khi mừng kính Đức Trinh Nữ Maria, Thân Mẫu của Dòng Cát Minh, chúng con xin dâng lời ca hát, chúc tụng, tôn vinh Cha”(Kinh Tiền Tụng).

Đấy là mục tiêu tối hậu của ngày lễ trọng đại này. Một lần nữa, xin mừng Bổn Mạng của Dòng. Hôm nay là ngày Hội leo núi: kính chúc các vận động viên leo khỏe, thành công.

Lm Đaminh Vũ Đình Thái

One thought on “Gửi nữ đan sĩ Cát Minh nhân ngày lễ Đức Trinh Nữ Maria Núi Cát Minh (16.7) – Lm Đaminh Vũ Đình Thái

  • 16 Tháng Bảy, 2018 at 9:49 chiều
    Permalink

    Chào Chị,
    Dòng Nữ Cát Minh Têrêxa thì vẫn luôn sống kín và khắc khổ.
    Tuy nhiên, Dòng Nam Cát Minh thì không tu kín. Vẫn mục vụ tông đồ bên ngoài.
    Vì sự hạn chế tiếp cận công nghệ thông tin của các Chị Em Dòng Kín, nên tôi, một linh mục Dòng Nam Cát Minh Têrêxa muốn dùng website này để giới thiệu linh đạo của các Chị.
    Chị có thể tham khảo các giai đoạn đào tạo trên trang web này.
    Mừng Lễ Mẹ Núi Cát Minh đến Chị nhé!

    Cha Chương, OCD

    Reply

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *