Ngày 08/11: Mừng Kính Chị Thánh Ê-li-sa-bét Chúa Ba Ngôi, OCD – Vị Thánh Nữ của Laudem Gloriae

“Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi mà con tôn thờ, xin giúp con hoàn toàn quên mình để định cư trong Chúa, bất động và yên tĩnh như thể hồn con đã vào nơi vĩnh cửu… Ôi lạy Chúa Ba Ngôi của con, là Mọi Sự đối với con, Phúc Lạc của con, Cô Tịch vô biên, Bao La trong đó con mất hút, con phó nộp cho Chúa như một con mồi…”. Lời kinh này của chị Élisabeth Chúa Ba Ngôi, lừng danh trên khắp thế giới, như tóm tắt đời sống sâu xa của chị.

Élisabeth Catez sinh ngày 18.7.1880 trong một gia đình rất đạo đức. Thân sinh chị, một sĩ quan, qua đời đột ngột vài năm sau đó và bà Catez phải một mình lo việc nuôi dưỡng hai cô con gái của bà. Élisabeth, trưởng nữ, “lanh lợi, hăng say, đam mê… bướng bỉnh” có đặc điểm là rất nhạy cảm dần dần học biết thắng mình vì mến yêu, người ta khám phá rất sớm tài năng âm nhạc của cô và lúc 13 tuổi, cô đã đạt giải nhất dương cầm tại trường quốc gia âm nhạc ở Dijon.

Một năm sau, sau một lần Rước Lễ, Élisabeth nhận thấy Chúa gọi và hồn nhiên đápi bằng lời khấn đồng trinh. Nhưng bà Catez muốn thử thách ơn gọi của con mình và bắt chờ đến tuổi trưởng thành. Cô thiếu nữ âm thầm đau khổ và rất đơn sơ tham gia cuộc sống xã hội thượng lưu: “Cô có vẻ thích thú lắm trong các buổi dạ hội” . Nhưng thực ra, cô nói: “Khi con tham dự các buổi hội hè này, niềm an ủi của con là hồi tâm và thụ hưởng sự hiện diện của Chúa” .

Cảm thấy có Thiên Chúa ngự nơi mình, Élisabeth xin cha Vallée, Dòng Đaminh giải thích cho. Vậy cha đã tỏ bày cho chị thế nào là mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trong tâm hồn. Đây là một ánh sáng định hướng mà chị đã sống cho đến hết đời.

Chị Élisabeth đã nhận được những ơn cao cả và nhận ra mình trong những điều mà thánh Têrêsa Avila mô tả về cầu nguyện được Thiên Chúa xâm chiếm.

Ngày 2.8.1901, chị Élisabeth được vào Dòng Cát Minh ở Dijon nơi mà buổi tối đầu tiên sự trầm lặng phi thường của chị đã đánh động các nữ đan sĩ. Chị dễ dàng thích nghi: “Mọi sự đều thú vị trong Dòng Cát Minh, ta tìm thấy Thiên Chúa ở nhà giặt cũng như trong nguyện ngắm, chỉ có Ngài khắp mọi nơi” (ET 1b 42-43). Những tháng đầu tiên, chị được ngập tràn ơn Chúa. Nhưng sau khi lãnh tu phục, chị sống trong tối tăm và khô khan mà chị đã chấp nhận cách sâu xa. Ánh sáng chỉ trở lại cùng chị ngày chị khấn dòng (6.1.1902).

Mùa hè 1905, một đoạn thư thánh Phaolô gởi giáo đoàn Êphêsô rực sáng mãnh liệt đối với nữ đan sĩ trẻ: “Chính trong Đức Kitô mà chúng ta đã được tiền định để trở nên lời ngợi khen vinh quang của Người, và chúng tôi là những người đầu tiên đặt hy vọng vào Đức Kitô” (Ep 1,12).

Chị khám phá nơi đó hướng đi sâu xa ơn gọi cá nhân của chị, “một tên mới” (Kh 2,17) của chị: Lời ngợi khen vinh quang, Laudem Gloriae, “một lời ngợi khen vinh quang là một tâm hồn thinh lặng, như chiếc đàn thập huyền cầm  dưới phím đàn nhiệm mầu của Chúa Thánh Thần, quy về Thiên Chúa trong niềm tin và sự đơn sơ” .

Dường như đời sống thiêng liêng của chị Élisabeth Chúa Ba Ngôi rất sớm được thống nhất trong đam mê duy nhất của chị: Đức Kitô, Ba Ngôi Thiên Chúa, “… mỗi giây phút được ban cho chúng ta để chúng ta ‘đâm rễ sâu’ hơn trong Thiên Chúa… Để thực hiện chương trình này, bí quyết là: quên mình, rời bỏ mình, không đếm xỉa đến mình, nhìn vị Tôn Sư và chỉ nhìn thấy Ngài mà thôi” . Điều này không ngăn cản chị yêu thương tha nhân, tất cả mọi người khác, “với con tim rộng lớn của chị tràn đầy tình thương”.

Những triẹu chứng đầu tiên của bệnh thận làm cho nước da chị bị nám màu đồng (Addison), nan y vào thời ấy, đã lộ ra suốt mùa Chay 1906, chị Élisabeth được chuyển đến bệnh xá. Càng ngày chị càng chìm sâu trong Thiên Chúa. “Trước khi chết, tôi ước mơ được biến đổi thành Đức Kitô chịu đóng đinh Thập Giá và điều này đã cho tôi biết bao sức mạnh trong đau khổ”.

Niềm hăng say tông đồ đã xuyên qua tất cả cuộc đời chị, ngày càng tăng trưởng: “Ôi! Đấng Tình Yêu, xin làm cho thân xác con hao mòn vì vinh quang của Ngài, chớ gì nó được cô đọng lại và nhỏ từng giọt một vì Giáo Hội của Ngài!”. “Tôi hiểu rằng đau khổ là mặc khải của tình yêu”.

Ngày lễ Chúa Thăng Thiên, chị nghe vang lên từ thâm tâm những lời này: “Nếu ai yêu mến Thầy, Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy” (Ga 14,23). Đồng thời Ba Ngôi Thiên Chúa tự mặc khải cho bệnh nhân nơi trung tâm sâu kín nhất của chị, và sự hiện diện này không bao giờ bị xoá mờ.

Căn bệnh theo đuổi công trình của nó một cách không xót thương. Những lời cuối cùng của chị còn nghe rõ được khi chị đang hấp hối như là một khúc ca: “Tôi đi đến cùng ánh sáng, tình yêu, sự sống …”

Ngày 9.11 chị Élisabeth mất hút vĩnh viễn trong cung lòng Ba Ngôi diễm phúc. Nhưng công việc trần thế của “vị ngôn sứ của Thiên Chúa cho thời đại chúng ta”, như Đức Cha Decourtray đã gọi chị như thế, chưa vì thế mà kết thúc.

Sứ điệp thiêng liêng của chị, hôm nay được truyền đi khắp thế giới, mang tính thời sự lạ lùng cho thời đại chúng ta mà, dường như bừng dậy niềm khao khát Đấng Tuyệt Đối, nhất là nơi giới trẻ.

Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII đã đưa chị lên bậc đáng kính vào ngày 25 tháng 10 năm 1961

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã phong chân phước cho chị vào ngày 25 tháng 11 năm 1984 tại Paris, nước Pháp

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nâng chị lên bậc hiển thánh vào ngày 16 tháng 10 năm 2016 tại Roma, nước Italy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *