Suy Niệm Lời Chúa – Lễ Kính Trọng Thể Thánh Phê-rô và Thánh Phao-lô Tông Đồ (29/06)

Suy niệm lời Chúa: Mát-thêu 16, 13-19

Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời.

Ca nhập lễ trong ngày lễ trọng đại mừng kính hai cột trụ của Giáo Hội Công Giáo hát như sau: “Đây hai vị Tông Đồ đều anh dũng dâng máu đào xây Giáo Hội ngàn thu. Chén đắng Thầy trao, uống cạn chẳng từ: Chúa ưu đãi, nâng lên hàng tâm phúc.” Chính lời ca ngợi này đã nói lên vai trò quan trọng của Phêrô và Phaolô trong vai trò tiếp tục sứ vụ xây dựng “Nước Trời” trên khắp thế gian này, như lời Kinh Tiền Tụng cũng nói: “Chúa đã sắp đặt để thánh Phêrô là người đầu tiên tuyên xưng đức tin, thánh Phaolô là người làm sáng tỏ đức tin, thánh Phêrô thiết lập Hội Thánh tiên khởi cho người Ít-ra-en, thánh Phaolô là thầy giảng dạy muôn dân. Như vậy, các ngài đã dùng đường lối khác biệt để quy tụ một gia đình duy nhất cho Ðức Kitô, nên các ngài đáng được thế giới ngưỡng mộ và được lãnh nhận cùng một triều thiên vinh quang”.

Thế nhưng, trong sứ vụ quan trọng này, các ngài đều phải được tuyển chọn bởi Thầy Giêsu. Bài tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy, Thầy đã chọn đặt Phêrô làm đá tảng để trên chính nền đá đó Hội Thánh của Thầy sẽ đứng vững cho tới muôn đời: “Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được”. Thế nhưng bởi đâu mà Phêrô đã chẳng được Thầy chọn gọi như thế, nếu như ông đã chẳng dám tuyên xưng những gì ông tin nơi Thầy: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Chính vì sự xác tín quan trọng về danh phận này của Thầy mà ông dám tuyên xưng ra ngoài miệng những điều đã làm ông trở nên “cứng cỏi” như đá tảng để Hội Thánh của Thầy được xây dựng trên đó. Đó là một vai trò đặc biệt Thầy trao cho ông tuy chính ông cũng chỉ là thành viên trong nhóm mười hai. Vai trò ấy, còn được nhấn mạnh hơn khi Thầy tuyên bố với ông trước mặt các anh em của ông: “Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Chìa khoá là biểu tượng của quyền tha thứ và cầm buộc, một thứ quyền lực phải được thi hành trong phục vụ và bác ái. Như chính bản thân ông cũng là người cần được tha thứ và “cởi mở” của Tình Yêu. Vì chẳng bao lâu sau khi được Thầy chọn gọi nắm giữ vai trò quan trọng ấy, ông đã xa vào đường tội lỗi khi ông cản trở Thầy bước đi trên con đường thập giá để chu toàn sứ mệnh Cha đã trao cho Thầy. Và rồi, khi Thầy đã đứng trước cây thập tự ấy, chính ông đã ba lần chối bỏ Thầy “tôi không liên quan gì tới ông ấy”. Thế nhưng, Thầy vẫn kiên định trao “chìa khoá nước trời” cho ông một con người mỏng giòn, yếu đuối! chẳng phải bởi ông xứng đáng, nhưng bởi vì Thầy yêu ông.

Nếu bài tin mừng, khẳng định về quyền và vai trò quan trọng của Phêrô trong Giáo Hội, thì bài đọc thứ hai cũng cho chúng ta thấy vai trò quan trọng của việc rao giảng, loan báo Tin Mừng của Thầy cho Phaolô như chính ông khẳng định: “Nhưng có Chúa phù hộ giúp sức cho cha, để nhờ cha, việc giảng đạo nên trọn, và tất cả Dân Ngoại được nghe giảng dạy”. Phaolô đã nổi bật lên như một nhà truyền giáo vĩ đại nhất trong lịch sử Giáo Hội trong thời sơ khai của mình. Ông thực hiện ba cuộc hành trình truyền giáo trong nhiều năm, từ đông sang tây, từ bắc xuống nam xuyên suốt đế quốc Rôma. Để rồi cuối đời, ông bị bắt, cầm tù và chính ông sẵn sàng đổ máu đào mình ra mà làm chứng cho Tin Mừng của Thầy: “Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin”.

Qua những lời ngắn ngủi ấy, Phaolô đã hiện lên như một chiến sĩ trong một trận chiến, hay như một vận động viên đang trên đường về đích của cuộc chạy đua. Nhưng nó cũng cho chúng ta cảm giác, dường như trong trận chiến ấy, trong cuộc chạy đua ấy để “giữ vững đức tin” là một thách thức lớn đối với ông. Cũng như Phêrô đã chẳng dễ dàng mà “giữ vững đức tin” của mình.

Kinh nghiệm ấy cũng đúng với chúng ta, những người Kitô Hữu hôm nay. Để giữ vững được đức tin của mình, Phaolô đã chân thành khẳng định không phải do sức của ông, nhưng chính Thiên Chúa đã ban sức cho ông trong cuộc chiến ấy. Cũng như Phaolô, ta chẳng thể giữ vững đức tin của mình, nếu không có Chúa trợ giúp. Lòng trung tín của Người đối với chúng ta khiến ta dám trung thành với Người đến cùng. Tình yêu chân thành của Người đã biến đổi sự yếu đuối của ta và làm cho ta biết khiêm nhường đứng dậy, quay trở về với Người khi ta ngã quỵ trong cuộc chiến đức tin.

Những tấm gương can trường, trung tín của Phêrô và Phaolô đã nói lên lòng trung tín của Thiên Chúa đối với con người mỏng giòn chúng ta. Để qua đó chúng ta cũng biết trung tín với Người trong hành trình làm con Chúa. “Lạy Chúa, Xin dạy chúng con sống trong Giáo Hội như các Kitô hữu đầu tiên, biết chuyên cần tìm hiểu giáo lý các tông đồ và siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, để chúng con yêu mến Chúa hết lòng và nhờ đó được đồng tâm nhất trí với nhau”. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen

Lm. J.J. Duong Duc Nghia,OCD

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *