Suy Niệm Lời Chúa – Chúa Nhật Tuần XXVI Mùa Thường Niên A

#BÁNH CHO ĐỜI
Ed 18, 25-28; Pl 2, 1-11; Mt 21, 28-32
“Anh em hãy có tâm tình như chính Đức Kitô Giêsu”
Chủ đề chung trong các bài đọc Chúa Nhật tuần này là: hãy giữ cho ta một đầu óc cởi mở, biết chấp nhận sự thay đổi – vì sự đổi mới giúp ta đạt tới sự tốt đẹp trong hành trình làm môn đệ của Thầy Giêsu. Cởi mở để dám thay đổi cách suy nghĩ, hay ngay cả con người hiện tại của mình như là một món quà Thiên Chúa ban cho ta. Thế nhưng không phải lúc nào ta cũng dám đón nhận khả năng ấy. Bởi nó có thể mở ra cho ta những hệ quả tốt với niềm hy vọng khiến ta dễ dàng đón nhận. Nhưng nó cũng có thể đưa ra những hệ quả khiến ta phải rụt rè, tính toán, vì khi ta chấp nhận để thay đổi ta cũng sẽ phải từ bỏ nhiều thứ, khiến ta cảm thấy sự có sự mất mát hay đau khổ trong đời.
Câu chuyện trong bài tin mừng hôm nay cho ta thấy sự cao quí của đức khiêm nhường dám chấp nhận thay đổi. Người con thứ nhất ‘đã chọn phần tốt hơn’ khi anh dám thay đổi cách suy nghĩ của mình, dẫu nó có đi ngược lại với những gì anh đã quyết định từ trước. Trong khi đó, người con thứ hai trong câu chuyện cũng thay đổi cách suy nghĩ của mình, nhưng sự thay đổi ấy lại mang lại cho anh ta những bất lợi. Như thế, khả năng chấp nhận sự thay đổi theo hướng tích cực ‘cho phần tốt hơn’ là yếu tố quan trọng để giúp ta có được những mối quan hệ tốt đẹp với nhau và cả với Thiên Chúa.
Một đầu óc khép kín, không chấp nhận sự thay đổi như tính kiêu căng hay đầu óc bảo thủ… sẽ làm cho những mối quan hệ của chúng ta dễ bị tổn thương. Vì khi ta không dám chấp nhận những khiếm khuyết hay sự bất toàn của mình, khi ta không có đủ sự khiêm nhường để nói lời xin lỗi và thay đổi cách suy nghĩ, hành động và con người của mình, khi ta cố nắm lấy cái tôi, chủ kiến đến nỗi sẵn sàng gạt qua sự góp ý của người khác hay cả cộng đoàn, khi đó hệ quả sẽ là ta làm rạn nứt tình thân thiết của chính mình với những người xung quanh.
Trong bài đọc thứ hai trích từ thư thánh Phao-lô gửi giáo đoàn Philipphê hôm nay, ngài cũng đề cập đến sự thay đổi tích cực này trong Chúa Kitô: “Anh em hãy cảm nghĩ trong anh em điều đã có trong Đức Giêsu Kitô.” Đó chính là sự thay đổi mà những người môn đệ của Thầy phải chấp nhận xảy ra từng ngày trong đời mình “để anh em hưởng cùng một niềm vui, được cùng chung một lòng mến, được đồng tâm nhất trí với nhau”. Phao-lô cũng nhấn mạnh tới sự ‘thay đổi’ mà chính Đức Kitô đã thực hiện khi Ngài khiêm tốn vâng phục thánh ý Thiên Chúa trong kế hoạch cứu độ và sẵn sàng cho đi tất cả cho dù đó là chính mạng sống mình: “Người tuy là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải dành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá.”
Hình ảnh vâng phục, khiêm tốn chấp nhận thánh ý Thiên Chúa của Thầy Giêsu được Phao-lô diễn tả như một ‘Adam mới’ trái ngược hoàn toàn với ‘Adam cũ’. Nếu Adam cũ đã bất tuân Thiên Chúa, thì trong Adam mới, ta thấy một sự vâng phục tuyệt đối. Nếu trong Adam cũ ta thấy một sự ích kỉ, cao ngạo. Thì nơi Adam mới ta tìm thấy sự khiêm nhường khôn tả.
Là dòng dõi của ‘Adam cũ’, chúng ta được sinh ra và mang trong mình những khuyết điểm của sự bất tuân phục, cùng sự ích kỉ, cao ngạo. Những khuyết điểm này cùng lớn lên và trở nên mạnh mẽ hơn với chúng ta theo thời gian. Nó đi vào trong từng khía cạnh của cuộc đời mỗi người chúng ta, như những mối quan hệ, tiền tài, nghề nghiệp, danh vọng, quyền lực, tham vọng và sự kiêu ngạo… để rồi chúng ta chỉ biết sống trong sợ hãi, tính toán và luôn cảm thấy bất an.
Thực tế cho thấy, bất cứ ai mang đầu óc bảo thủ, không sẵn sàng chấp nhận sự thay đổi, luôn mang trong mình sự sợ hãi, sẽ luôn khiến bản thân bám víu hay phụ thuộc vào cái gì hay người nào đó, như những đứa trẻ không dám rời tay mẹ nó bởi sự sợ hãi trong mình. Giáo lý những tôn giáo lớn khác như  Đạo Phật cũng nhìn nhận sự dính bén là gốc rễ của mọi sự đau khổ trong đời.
Như thế, khi chúng ta cảm thấy đời mình không mấy hạnh phúc, vui vẻ, hãy can đảm mà tự hỏi mình rằng “điều gì đang chi phối mình, khiến mình không cảm thấy vui vẻ hạnh phúc?” Đó có thể là một ý tưởng, kế hoạch, quyền lực, chức vụ, danh vọng, nơi chốn, sức khoẻ , ngay cả cuộc sống này… Rất nhiều nhà thông thái trong lịch sử nhân loại dạy rằng, để có được hạnh phúc trong đời ta cần phải gạt bỏ sự tham lam, dính bén.
Thánh Gioan Thánh Giá cũng diễn tả ý tưởng này khi ngài nói: “Vấn đề không ở chỗ con chim bị cột chặt bởi sợi dây thừng hay sợi chỉ mỏng, bao lâu nó còn bị cột thì nó vẫn không bay lên được”. Chừng nào chúng ta dám chấp nhận “từ bỏ” thì khi ấy chúng ta sẽ có được tự do. Hay nói cách khác, nếu ta không chấp nhận sự ‘thay đổi’ thì ta chẳng ‘bay cao’ được trong đời này, cũng như đời sống thiêng liêng của hành trình làm môn đệ Thầy.
Thầy Giêsu đã không ‘dính bén’, vì Người biết rõ mọi sự đều sẽ qua đi. Người cũng chẳng cố nắm giữ lấy mạng sống mình ở đời này, vì Người tin tưởng sự sống đời sau trong Thiên Chúa mới là muôn đời. Chính vì thế Người đã chấp nhận ‘thay đổi’ chính mình thành ‘Adam mới’, để rồi qua đó chúng ta – những môn đệ của Người có được sự sống muôn đời. Xin cho mỗi người chúng ta cũng biết noi theo gương của Người, dám chấp nhận thay đổi con người của chính mình, để được chung hưởng hạnh phúc muôn đời. Amen.
Lm. Giuse Dương Đức Nghĩa, OCD

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *