Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Sau Lễ Tro

#BÁNH CHO ĐỜI – Mt 9: 14-15

+++

Người Do Thái thời Chúa Giê-su quan niệm Đấng Mê-si-a phải là người đến để giải phóng dân tộc Do Thái khỏi gông cùm của ngoại bang xâm lược. Họ không nghĩ rằng Con Thiên Chúa làm người đến để giải thoát họ khỏi ràng buộc của tội và hỏa ngục, và cho họ có cơ hội được giao hòa với Thiên Chúa trong mối tình thân mật Cha-con. Vậy nên, họ thấy những hành động của Chúa Giê-su và các môn đệ là một cái gì đó rất chống đối và đáng chỉ trích. Một trong những hành động đó là ăn chay.

Quả vậy, ăn chay bên cạnh bố thí và cầu nguyện là những phương thế tối ưu nhằm canh tân đời sống trong tinh thần đạo đức và đức tin của người Công Giáo. Tinh thần này được Giáo Hội nhấn mạnh cách đặc biệt trong mùa chay để mời gọi người tín hữu quay về với Thiên Chúa giàu tình thương và chờ đợi giây phút huy hoành của sự phục sinh trong Đức Ki-tô. Trong khi cầu nguyện giúp ta thăng tiến hơn trong mối giây liên kết với Thiên Chúa, bố thí hay còn gọi là làm việc bái ái giúp ta đi sâu vào tương quan với tha nhân thì ăn chay mời gọi ta đi về với bản thể của mình trong Thiên Chúa. Hiển nhiên, nếu ba phương thế này được thực hành với một tinh thần phát xuất từ lòng yêu mến và kính sợ Thiên Chúa thì là một phương thế tuyệt hảo để nên thánh cho mỗi người chúng ta.

Dọc xuyên suốt lịch sử dân Do Thái, người ta ăn chay rất nghiệm nhặt. Ta thấy được sự nghiệm nhặt này trong những trình thuật sách Thánh Cựu Ước. Khi ăn chay, người ta mặc lấy bao bị, rắc tro lên đầu, hãm mình phạt xác, than khóc bi thươngvà cầu nguyện cách thảm thiết. Ta thấy những điều này rõ ràng trong biến cố dân thành Ni-ni-vê hoán cải sau lời cảnh tỉnh của ngôn sứ Giô-na, hay như là sự ăn chay của Moóc-do-kha và hoàng hậu Ét-te trong sách Ét-te, hay như là cái cách vua thánh Đa-vít ăn chay cầu nguyện cho sự sống của con mình với hoàng hậu Bét-sai-da, hay như Chúa cũng ăn chay nghiệm nhặt suốt 40 ngày trước khi khởi đầu sứ vụ của mình

Sự chay tịnh này kết hợp với một tấm lòng “tan nát, giày vò” luôn là dấu chỉ đẹp đẽ nhất của tâm hồn hoán cải để thỉnh nguyện với Đức Chúa. Và điều này luôn làm đẹp lòng Thiên Chúa, nếu nó đến bằng một sự tinh tuyền thật sự của một con tim biết hoán cải và khao khát giao hòa với Thiên Chúa.

Vậy nhưng đến thời của Chúa Giê-su, người ta dường như đánh mất cái tinh thần bên trong của chay tịnh. Người ta nhìn vào những hành vi “phô trương” bên ngoài nhiều hơn là sự “dịch chuyển của một con tim chai đá”. Vậy nên, Thiên Chúa đã nhiều lần tuyên phán: “dân này thờ ta bằng môi bằng miệng, nhưng lòng trí chúng xa ta”; lại nữa “Ta cần lòng nhân hơn lễ tế”. Chúa Giê-su mời gọi người ta chay tịnh từ bên trong tâm hồn mỗi người, chứ không phải là phô diễn những hình thức sáo rỗng bên ngoài khi mà bên trong chỉ chứa toàn là con tim chai đá.

Khi thấy các môn đệ vui vẻ bên Chúa Giê-su, ngay cả đến môn đệ của Gio-an Tẩy Giả cũng đến để chất vấn Chúa về việc ăn chay. Chúa trả lời: “Khi tân lang đi rồi, lúc đó họ mới ăn chay”. Đúng, việc ăn chay là cần thiết. Chúa không nói là họ sẽ không ăn chay, nhưng Chúa nói rồi đây họ sẽ ăn chay. Cái thời điểm mà các môn đệ của Chúa sẽ ăn chay, sẽ cầu nguyện, sẽ hy sinh chính mình đang đến gần. Lúc mà “chàng rể Giê-su” được đưa đi, lúc đó họ sẽ than khóc trong chay tịnh và cầu nguyện. Nhưng thời điểm đó chưa tới bởi Giê-su – nguồn vui của họ, vẫn còn đang ở bên họ. Làm sao mà khác dự tiệc lại có thể ăn chay, khi chàng rể đang ở với họ?

Chúa Giê-su đã đến và đã quay trở lại trong vinh quang với Cha Ngài. Nhưng ta tin là ngày tận cùng, Ngài sẽ lại đến. Và với hy vọng đó, ta luôn sống trong thái độ tĩnh thức, cầu nguyện và chay tịnh nhằm giữ cho ta một thái độ hoán cải và quay trở về trong Thiên Chúa. Bởi một khi ta còn đang trên hành trình về quê thật, ta còn phải chiến đấu với những kẻ thù mạnh thế muốn tước đọat ta khỏi triều thiên thiên đàng. Ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái luôn là khí cụ vững vàng và mạnh thế nhất giúp ta luôn tĩnh thức để chiến đấu cho một hạnh phúc thật.

Xin cho ta cũng biết quay về với con người thật của mình trong tinh thần chay tịnh với một tấm lòng hoán cải và tỉnh thức để mong chờ Chúa lại đến trong vinh quang. Amen.

Tu sĩ Phao-lô Đức Anh, OCD

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *