BÁNH CHO ĐỜI- Thứ 4, Tuần X Thường Niên

# Matthew 5: 17- 19

“Thầy không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn”

    Luật cơ bản nhất trong đời sống tu trì là luật bác ái và nền tảng của luật này là sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau. Điều này tiêu biểu cho chính sự tuân hành luật lệ trong Giáo Hội. Giáo Hội có luật lệ, nhưng không bao giờ dùng sức mạnh của mình để đe dọa hay cưỡng bách người tín hữu phải tuân hành. Tinh thần đích thực của việc tuân hành luật lệ trong Giáo Hội chính là tình mến; không có tình mến, thì một bộ luật, dù hoàn hảo đến đâu, cũng không khác gì một cây khô héo.

    Ý nghĩa và tinh thần ấy của luật lệ, chúng ta có thể đọc được trong Tin Mừng hôm nay. Những người Biệt phái, nhất là các Luật sĩ, vốn là những người rất trung thành với lề luật, họ tuân giữ luật lệ không thiếu một chấm, một phết. Nhưng đàng sau sự trung thành ấy có hàm ẩn sự tự mãn: họ cho rằng trung thành với lề luật là đương nhiên trở thành người công chính, và vì nghĩ mình là người công chính, nên họ lên mặt khinh dễ những người không tuân giữ luật lệ một cách nghiêm chỉnh như họ.

     Trong con mắt của nhiều người Do thái, nhất là đối với những người Pharisêu thì Chúa Giêsu là một người chưa chu toàn luật Môsê dạy vì Ngài không giữ luật rửa tay, Chúa dám chữa bệnh trong ngày Sa-bát. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ, “Thầy đến không phải để bãi bỏ nhưng là để kiện toàn”.  Chúa lên án cách giữ luật theo hình thức và phá bỏ những luật lệ mà các thầy Ráp-bi bày vẽ và áp đặt trên người khác một cách vô nhân đạo. Hơn nữa, Ngài làm cho lề luật có được ý nghĩa toàn vẹn. Thiên Chúa là Đấng thấu suốt con mọi điều bí ẩn trong tâm can con người. Do đó, Đức Giê-su mời gọi ta đừng giữ luật chỉ ở hình thức mà phải đạt được điều quan trọng nhất, là trọng tâm của tất cả lề luật, đó là “công bình, nhân nghĩa và thành tín”.

     Đức Giêsu không phá những công trình đi trước nhưng Ngài kiện toàn. Lời giáo huấn của Chúa vừa liên tục với, vừa vượt qua Giao Ước thứ nhất còn khiếm khuyết. Vượt qua về chiều rộng, khi ngài mời ta đi xa hơn chuyện không được giết người, mà còn không được có hành vi, lời nói giận ghét anh em (Mt 5: 22). Vượt qua về chiều sâu, khi Chúa đòi chúng ta không được giữ Luật kiểu giả hình bên ngoài, nhưng phải khởi đi từ trái tim, từ tận cái tâm bên trong (Mt 5: 27- 28), khi ngài đưa ra những đòi hỏi tận căn trước đây chưa hề có về việc chẳng những không được trả thù mà còn yêu kẻ thù (Mt 5: 38- 48). Mọi lề luật đều qui về điều răn chính yếu là yêu thương. Phải yêu như Cha trên trời mới trở thành con cái Cha.

     Con người thời nay thích tự do,  nên họ dị ứng với luật lệ. Nhưng giữ luật không phải là chuyện của nô lệ hay trẻ con hay mất đi sự tự do. Khi tránh được thói lệ thuộc luật, cứng nhắc bám vào mặt chữ, chúng ta có thể giữ luật như cách biểu lộ hồn nhiên tình yêu với Chúa và tha nhân. Trung tín với những đòi hỏi nhỏ bé của các điều răn chỉ vì yêu, và “dạy người ta mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28, 20), đó là con đường dẫn đến hạnh phúc mai sau cho người môn đệ.

    Lạy Chúa, xin cho chúng con biết noi gương Chúa mà tôn trộng luật Thiên Chúa và luật Giáo Hội. Qua lề luật, xin cho  chúng con biết nhận ra Ý Chúa muốn chúng con làm gì. Đời sống của Chúa là cuộc đời thánh thiện vì Chúa luôn chu toàn ý muốn của Chúa Cha. Xin Chúa cũng giúp chúng con nên thánh bằng cách hy sinh ý riêng để tuân theo Ý Chúa, trung thành vâng giữ luật Chúa. Amen.

Tu Sĩ Anthony Trần Đức Thiện, OCD.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *