# BÁNH CHO ĐỜI- Thứ 2, Tuần XII Thường Niên

# Matthew 7: 1- 5

“Anh em đừng xét đoán để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán”

     Tâm lý tự nhiên trong chúng ta là thích xét đoán người khác. Lý do bởi vì: Chúng ta luôn nghĩ mình hay hơn, tốt hơn, giỏi hơn người khác, thích chà đạp và hạ bệ người khác nhằm để tự tâng bốc mình lên. Thật vậy, khi xét đoán ai, tức là chúng ta đặt mình lên trên người ấy, và muốn mọi người tôn vinh ca ngợi bản thân chúng ta.

    Mỗi ngày chúng ta đưa ra biết bao nhận xét về người khác. Nói chung, sống thì phải đưa ra những phán đoán, suy nghĩ về người khác. Nhưng làm sao để phán đoán ấy không trở nên một xét đoán lệch lạc? Đức Giêsu dạy ta biết cách xét đoán qua bài Tin Mừng hôm nay. “Anh em đừng xét đoán”: thật ra Đức Giêsu không cấm mọi thứ xét đoán.

     Chúa Giêsu chỉ đòi các tín hữu sống trong cộng đoàn huynh đệ phải tránh lối xét đoán thiếu bao dung, khắc nghiệt, mà quên chính mình cũng có những lỗi lầm lớn hơn nhiều. Chúa muốn ta nhẹ tay và nhân từ khi cần phải xét đoán người anh em. Vì cái đấu chúng ta dùng để đong cho người khác, Thiên Chúa sẽ dùng để chính đấu đó đong cho chúng ta. Đấu đong đi càng lớn, đấu đong lại càng đầy. Chỉ cần thay đổi cái đấu ta vẫn quen dùng, là cuộc đời của ta thay đổi. Đức Giêsu dùng một hình ảnh liên quan đến nghề mộc của Ngài, để nói về chuyện người đạo đức giả. Đó là hình ảnh bụi mùn cưa trong mắt người khác và cái xà trong mắt mình. Một cái thì thật nhỏ bé, một cái thì to đến độ khó lòng ở trong mắt được. Tôi thấy lỗi bé nơi anh em, nhưng lại không để ý tới lỗi lớn nơi tôi. Tôi hăng hái xin được lấy hạt bụi ra khỏi mắt anh em, nhưng lại rất khoan dung với cái xà trong mắt mình. Đức Giêsu hóm hỉnh khuyên chúng ta nên lấy xà ra khỏi mắt trước đã, rồi mới thấy tỏ tường để lấy hạt bụi mùn cưa khỏi mắt anh em. Điều khó vẫn là thấy được cái xà trong mắt mình.

     Dĩ nhiên, chúng ta có bổn phận xét đoán theo nghĩa phân định cái gì xung quanh ta là tốt và cái gì là xấu. “Sự thật mất lòng”, nhưng chúng ta vẫn phải có can đảm lên tiếng khi có ai làm điều sai trái. Nếu hiểu sát chữ trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến việc “lên án” chứ không phải chữ “xét đoán” theo nghĩa chặt. Nghĩa là Chúa Giêsu thực sự muốn chúng ta đừng tự coi mình hơn người, hoặc tự tôn mình làm thẩm phán xét xử những ai không hợp với tư tưởng của mình.

 Tóm lại, như lời Chúa Giêsu dạy: “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; và anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em” (Mt 7,1-2), nghĩa là khi chúng ta dùng lăng kính chủ quan của mình để xét cho anh em thế nào, thì chúng ta sẽ phải trả lẽ trước mặt Thiên Chúa thể ấy. Vậy nên, nếu khi phải xét đoán, chúng ta cần biết nhìn lại chính mình, nhất là trong lời xét đoán về anh em có thực sự khách quan hay không, có thật sự vì yêu thương anh em và vì sự thật hay không?

      Xin cho chúng ta biết sửa đổi cách nhìn, biết nhận ra thiếu xót nơi bản thân, cậy nhờ ơn Chúa, để sửa đổi tâm hồn bất toàn, thành một người biết mở rộng đón nhận, yêu thương nhau, như chính Chúa luôn đón nhận, tha thứ cho mỗi lỗi lầm của chúng ta mỗi ngày.

     Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con luôn đến với nhau bằng sự cảm thông giúp đỡ nhau sống theo sự thật và giúp người lỡ bước quay về, hơn là tự cho mình quyền đoán xét và kết án anh chị em, trong khi chính mình cũng đầy bê tha tội lỗi. Amen.

Tu sĩ Antôn Trần Đức Thiện, OCD.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *