# BÁNH CHO ĐỜI- Chúa Nhật Tuần XXIII, Thường niêm, Năm B

# Mác-cô 7: 31- 37

“Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời thở dài và bảo: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra!”

+++++

     Giai thoại Đức Giêsu chữa người vừa điếc vừa ngọng này có thể được coi như một dụ ngôn nói về biết bao hoàn cảnh khó khăn và bệnh tật của chúng ta hôm nay. Đây là những hoàn cảnh ngặt nghèo khiến chúng ta ở xa rất nhiều “điều”, nhưng đồng thời lại cho chúng ta gặp được Chúa tể sự sống. Khi đó, đã được tháo cởi tai và miệng, chúng ta có thể nói: “Ngài làm điều gì cũng tốt cả”, với sự kinh ngạc thấm đẫm tâm tình biết ơn.

     Chúa Giêsu không chỉ chữa con người khỏi bệnh tật thể xác, mà còn chữa con người khỏi những tâm bệnh, giải cứu con người thoát khỏi những rào cản của tội lỗi. Chúa chạm ngón tay và mở lỗ tai của anh ta, để anh nghe hiểu Lời Chúa. Chúa bôi nước miếng vào lưỡi để miệng lưỡi có thể anh cất tiếng ngợi khen Chúa. Qua phép lạ này, Chúa mở mắt tâm hồn con người, để họ cảm nhận tình yêu và sự hiện diện của Chúa, mà đón nhận ơn cứu độ của Chúa ban. thậy vây, Trái tim Chúa không bao giờ khép lại trước những nỗi thống khổ của chúng ta. Chúa mang thân phận con người giới hạn, Chúa không làm tất cả mọi sự trong cùng một lúc, mà chỉ muốn thực hiện việc cứu độ qua từng giai đoạn, cho người Do Thái trước, rồi sau đó cho những người khác. Nhưng dù vậy, lòng Chúa luôn rộng lượng bao la, không bị gò bó trong một chương trình cứng nhắc và Chúa đã nhậm lời cầu xin của người mẹ đau khổ. Theo thánh Bêđa, người Kitô hữu nào không lắng nghe Lời Chúa là người điếc và kẻ nào không truyền đạt lời tuyên xưng đức tin cho kẻ khác là người câm. Nước miếng mà Đức Giêsu bôi vào lưỡi anh câm có nghĩa là “sapor Domini sapientiae” (hương vị của sự khôn ngoan của Chúa); còn ngón tay mà Đức Giêsu ấn trên tai anh điếc, tượng trưng ân huệ Thánh Thần. ( Lc 11: 20) “Hãy mở ra!”. Những lời này mở chúng ta ra với lòng nhân từ của Thiên Chúa. Những lời đó cũng mở ra cho chúng ta thấy Thiên Chúa đang ở trong chúng ta, từng ngày, trong các liên hệ giữa chúng ta và các loài thọ tạo. Đó chẳng phải là một bí nhiệm sao: một người trông thấy và nghe được Thiên Chúa trong những biến cố nhỏ bé, thậm chí không đáng kể thuộc đời sống hằng ngày.

     Lạy Chúa Giêsu, người bị bệnh câm điếc giao tiếp rất vất vả, khó khăn. Họ chỉ có thể nói và nghe bằng dấu hiệu bàn tay. Còn con, con cám ơn Chúa vì được diễm phúc vẫn là người lành lặn về thể xác. Nhưng lạy Chúa, rất nhiều lúc con lại câm điếc về cuộc sống thiêng liêng. Vâng, con câm điếc vì chẳng nghe Chúa nói và cũng chẳng biết nói Chúa nghe. Vì mải mê lạc thú trần gian và đi tìm vui chơi giải trí, con chẳng còn giờ đến với Chúa. Còn đối với những người chung quanh, nhiều lúc con cũng trở thành một kẻ câm điếc. Bên cạnh con, biết bao người đang cần đến con: cần một nụ cười, một lời thăm hỏi, hay một sự giúp đỡ nào đó. Thế mà vì ích kỷ khép kín, con đã bịt tai ngậm miệng. Con chỉ nghĩ đến con, chỉ lo cho gia đình con. Lạy Chúa Giêsu, hôm nay con đến với Chúa, xin cứu chữa con khỏi căn bệnh trầm trọng đó. Xin Chúa mở tai con, để con lắng nghe tiếng Chúa, để con nghe được những nhu cầu của tha nhân. Xin cho con biết thương xót, biết lo lắng cho những ai ở gần con. Xin cho con biết sống yêu thương. Amen.

Tu sĩ An tôn Trần Đức Thiện, OCD.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *